N
gười sinh năm Ngọ thường được ví với hình ảnh của sự chuyển động, khát vọng và tinh thần không ngừng tiến về phía trước. Nhưng mỗi hành trình đều có nhiều chặng đua – có lúc bứt tốc, có lúc chậm lại để lấy hơi. Trong cuộc trò chuyện dưới đây, cô Đặng Thị Thùy Diễm (sinh năm 1978 – Mậu Ngọ) chia sẻ về “đường đua” của riêng mình: những khởi đầu nhiều nhiệt huyết, những khúc cua thử thách và cả sự điềm tĩnh của hiện tại.

PV: Nếu ví mình như một chú ngựa trên đường đua, chị nghĩ mình đang ở chặng nào?
Tôi sinh năm 1978 – Mậu Ngọ và chính thức bước sang lứa tuổi 50, bước vào chặng giữa của đường đua. Năm mươi tuổi là một bước ngoặt khác của cuộc đời. Lúc này con người, giống như đại địa có đức hạnh sâu dày. Tôi chợt nhận ra hành trình cuộc đời đầy rẫy những biến đổi và ẩn số, nhưng chỉ cần cố gắng hết sức mình sẽ không phải hối tiếc trong cuộc sống. Ở chặng đường này tôi cũng nghiệm ra một điều khá quan trọng: trân trọng hiện tại và tận hưởng từng vẻ đẹp nhỏ bé trong cuộc sống.
“

PV: Chặng đua đầu tiên trong sự nghiệp của chị diễn ra như thế nào?
Tôi đã có những năm tháng tuổi trẻ đáng nhớ và nhiều tự hào. Chặng đua đầu tiên trong sự nghiệp của tôi là trên bục giảng, là một giảng viên dạy tiếng Nga. Tôi đã dành hết nhiệt huyết và thanh xuân của mình cho học viên, cho tháng năm trên giảng đường. Một hành trình có niềm vui, có khó khăn, thách thức nhưng chưa bao giờ tôi thấy mệt mỏi hay nghĩ mình sẽ bỏ cuộc.
PV: Có “khúc cua” nào khiến chị phải chậm lại?
Trên cả hành trình không phải lúc nào cũng trong tình trạng “phi nước đại” được, sẽ không đủ sức. Đã có nhưng lúc tôi đi rất chậm, đi lùi sau rất nhiều người khác. Đó chính là lúc tôi gặp khó khăn, bế tắc, thất bại, hoặc những giai đoạn chật vật về tài chính, công việc và sức khỏe. Và khi ấy tôi phải học cách bình tĩnh hơn, lắng nghe nhiều hơn và suy nghĩ kỹ trước mỗi quyết định. Đi chậm thực sự giúp tôi nhìn nhận lại, vượt qua áp lực so sánh, và thấu hiểu “biết đủ là hạnh phúc”.

PV: Nếu nhìn lại, chị có muốn quay lại “chặng xuất phát” để làm khác đi điều gì không?
Trên mỗi chặng đường chắc chắn sẽ có những đoạn muốn được làm lại để khác đi, làm tốt hơn trong quá khứ. Nhưng những điều đã làm trong quá khứ tôi không thấy hối tiếc. Sai lầm hay vấp ngã đều góp phần tạo nên con người tôi hôm nay. Mỗi chặng đua đều có ý nghĩa riêng, quan trọng là mình không dừng lại giữa đường, không từ bỏ.
“
PV: Chị muốn gửi điều gì đến những người trẻ đang chuẩn bị bước vào “đường đua” của mình?
Hãy bắt đầu với tất cả nhiệt huyết. Nhưng đừng quên chuẩn bị cho một hành trình dài. Nếu có lúc phải chậm lại, đừng sợ. Quan trọng là bạn vẫn đang tiến về phía trước.



