Chuyên mục: “Thầy cô nói gì về dạy học trực tuyến?” 

3/24/2020 9:21:20 AM
Cô Phạm Tuyết Mai: “Hãy biến những lo lắng của việc học online thành hành động”

Bốn tuần vừa qua không giống như cơn gió nhẹ của mùa xuân, vì cả nước đang gồng mình chống dịch. Vì sự an toàn của các em sinh viên, các thầy, cô miệt mài làm quen với công nghệ. Có thầy phải nhờ đồng nghiệp “đóng giả” làm học sinh để chạy thử lớp học nhiều lần, có cô giáo phải mua laptop mới, và rất nhiều thầy, cô phải “ôn bài” cả 1 tuần trước khi chính thức dạy trực tuyến. Tôi thấy bản thân mình trong họ, rất nhiều lo lắng và băn khoăn.  Liệu việc học online có hiệu quả, liệu tương tác giữa giáo viên và hoc sinh có đảm bảo, liệu mạng nhà cô trò có ổn định trong suốt buổi học hay không?

Và thật sự những lo lắng đó không thừa, những buổi đầu tiên “lên sóng”, cả cô và trò đều còn “lóng ngóng”, “Cô ơi slides chưa hiện lên đâu ạ!”, “Cô ơi bật cam ở đâu ạ?”, “Nộp bài về nhà thì vào chỗ nào vậy cô?”, rồi có khi đang học lại ting ting tin nhắn Zalo nhà em mất điện, em không học tiếp được ạ.

Rồi lâu lâu không đi học, có bạn quên chào cô, quên thói quen tắt chuông điện thoại, có bạn quên là vẫn cần bút vở để ghi bài, lại có bạn quên là đang trong giờ học không được chạy đi chơi một xíu… Những lần quên đó để lại trong cô những nỗi buồn không hề nhẹ.

Trước đây dạy trên lớp, có khi chỉ nhìn vào ánh mắt trò, cô có thể biết trò hiểu bài hay chưa, vướng mắc chỗ nào để hướng dẫn kịp thời, giờ nhìn vào màn hình laptop, vô cùng lo lắng không biết học sinh tiếp thu được bao nhiêu, nên cố gắng giảng kỹ, nói nhiều, hỏi đi hỏi lại và vẫn chưa hết trăn trở.

Trước đây, khi cho trò làm bài, cô chỉ cần thong thả đi một vòng, vừa giúp giảm cân giữ dáng, vừa tận tay chữa lỗi cho từng bạn. Bây giờ dù có tận dụng hết thời gian cũng chỉ gọi được mỗi bạn vài câu hoặc chữa chung cho cả lớp. Điều đó đồng nghĩa với việc cô phải giao thêm bài tập về nhà, mỗi tuần đều đều 50 đến 80 bài essays để chấm.

Học online, tương tác của cô trò không thể so sánh được với việc giao tiếp trên lớp. Cô chẳng thể “mạo hiểm” cho bật 18-29 mic 1 lúc để nghe được ý kiến của cả lớp (vì tiếng sẽ rè và xen lẫn đâu đó tiếng gà gáy, tiếng khóc, tiếng Baby Shark vang ra). Ra chơi cũng không còn cảnh cô trò ngồi tâm sự đủ chuyện trên trời dưới biển, thay vào đó là mute vội mic để không ảnh hưởng đến các thành viên khác. Nhưng cô vẫn biết mặt, nhớ tên cả những bạn cô chưa từng gặp ngoài đời. Cô biết Vân Hương cùng quê với cô, biết nhà Hải Triều chỉ cách nhà bệnh nhân hướng dẫn viên du lịch ở Mai Dịch vài nhà, biết cả nhà Nhung được ở nhà với nhau suốt từ Tết đến giờ vì mọi người đều làm giáo viên…

Một tháng dạy online, dù cả ngày ở nhà mà thấy bận bịu vô cùng. Nào là tìm tòi thêm các chức năng của Microsoft Teams, tư duy xem các bài thuyết trình nhóm tiến hành như thế nào cho sinh viên không thiệt thòi, kiểm tra bài cũ ra sao để đảm bảo không mất quá nhiều thời gian mà vẫn hiệu quả, nào là thiết kế slides sao cho sinh động, thêm games gì cho bài học thêm hứng thú. 

Vui sao sau một tháng nỗ lực của cô trò, nhiều khi cô mở lớp sớm đã thấy sinh viên đang chờ sẵn, chào hỏi ríu rít, có trò còn tranh thủ “mời chào” cô xem bộ film Itaewon Class, bật cho cô nghe “Anh ta bỏ em rồi” trong khi chờ các bạn. Các trò vẫn kêu nhớ trường lớp lắm rồi, mong sớm được đi học nhưng vẫn chịu khó hợp tác với cô để cô không phải độc thoại. Trong giờ hầu như không còn tiếng chuông điện thoại, các bài assignments đã được nộp đúng nơi và đúng giờ. 

Có người nói giảng dạy online nhàn thế …
Có người nói giảng dạy online chắc chỉ dạy cho có …

Còn tôi nói:
Sẽ là nhàn nếu cứ đến giờ lên lớp là bật máy, hết giờ là leave.
Sẽ là chỉ dạy cho có nếu chỉ chiếu slides lý thuyết, bài tập, cho sinh viên làm rồi chữa.

Những trăn trở, vất vả một tháng qua đã không phí hoài, sáng nay, ngày thứ 7 của tuần thứ 4 học online, cô đã có thể thảnh thơi ngủ dậy muộn, nhâm nhi ly café vì mọi thứ đã đi vào quỹ đạo. Dù còn nhiều khó khăn nhưng những lo lắng ngày nào đã trở thành hành động, mỗi ngày một chút để giờ đây không khí học tập đã sôi nổi, tinh thần tự giác đã cao. Người ta chẳng nói nếu yêu thì sẽ tìm cách đấy thôi, phải không nào?

ThS. Phạm Tuyết Mai
Giảng viên Bộ môn Đào tạo Dự bị

Lên đầu trangLên đầu trang